• 33.jpg
  • 34.jpg
  • 35.jpg
  • 36.jpg
  • 37.jpg
  • 38.jpg
  • 39.jpg
  • 40.jpg
  • 41.jpg
  • 42.jpg
  • 43.jpg
  • 44.jpg
  • 45.jpg
  • 46.jpg
  • 47.jpg
  • 48.jpg
  • 49.jpg
  • 50.jpg
  • 51.jpg
  • 52.jpg
  • 53.jpg
  • 54.jpg
  • 55.jpg
  • 56.jpg
  • 57.jpg
  • 58.jpg
  • 59.jpg
  • 60.jpg
  • 61.jpg

HỌP MẶT 40 NĂM - NHỮNG ĐIỀU CÒN ĐỌNG LẠI

Hôm sau mới là ngày họp mặt, nhưng hôm trước đó quả là cao điểm cho việc chuẩn bị những công việc cuối cùng, cả đám lại í ới điện thoại, tin nhắn tới tấp để kiểm tra  nhiệm vụ từng người và tôi cũng xoay tít mù với những thứ vặt vãnh như thế. Gửi một message lên Viber để nhắc nhở bạn bè giờ giấc và địa điểm lần nữa. Một tin nhắn của anh Mai Thanh Bình Hà Nội, anh báo tin vừa vào đến Sài Gòn và hiện đang ghé thăm lại trường xưa Đại học Bách Khoa cùng một số hình ảnh…

Tự dưng mà tôi ngẩn ngơ. Bỏ mặc bao nhiêu công việc và những xanh đỏ của thị trường, tôi để tâm trí mình trôi tự do về lại bến bờ xưa cũ. Bao lâu rồi nhỉ lần cuối cùng tôi ghé lại ngôi trường của thời thanh niên hoa mộng? Chắc hẳn phải hơn ba mươi năm, thời gian và những kỷ niệm!…

Từ khi tốt nghiệp đến giờ, tôi vẫn sống loanh quanh đất Sài Gòn, nhiều lần chạy xe ngang qua trường, tôi luôn đi chậm lại để nhìn vào cổng, cảm nhận có sự đổi thay - mới mẻ hơn, hiện đại hơn, nhưng chưa khi nào trong tôi có cảm giác mong muốn bước vào. Không phải vì không quan tâm hay không yêu quý, có lẽ tôi sợ nhìn sự đổi thay của những cảnh vật đã từng quen thuộc và gắn bó với mình những năm tháng tuổi trẻ cùng những kỷ niệm về bạn bè, trong đó có những hình ảnh khắc ghi sâu đậm trong tâm hồn mà tôi luôn muốn giữ gìn. Cũng có khi lòng thôi thúc, nhất là dạo sau này – hình như càng lớn, con người ta hay có xu hướng thương nhớ ngày xưa – nhưng cứ phân vân và lại chặc lưỡi nhủ thầm, không, mình sẽ giữ hình ảnh Khoa Hoá, bãi cỏ sân banh, thư viện lớn và những con đường ngày đó vẹn nguyên trong ký ức cùng với  tình cảm và những yêu thương thời hồn nhiên trong sáng đó.

Vậy mà lòng tôi lại xao động khi ngắm nhìn những hình ảnh mới mẻ vừa nhận được. Chút bâng khuâng, chút ngậm ngùi với những hoài niệm ngày cũ.

Tiếp đó là một hình ảnh càng xưa hơn, được gửi tới room Viber từ Hoài Phương, một khung hình chụp lại trên trang báo Tin Sáng năm 1976, in “Danh sách trúng tuyển khoa Kỹ thuật Hóa Học” trường Đại học Kỹ thuật Phú Thọ niên khóa 1976 – 1977.

Quả là một bất ngờ và làm rung động biết bao con tim AH76, tôi chắc rằng ai nấy cũng đều bồi hồi khi nhìn lại tên của mình trên mảnh báo giấy úa vàng, và chắc rằng bao nhiêu ký ức, bao nhiêu kỷ niệm xưa của ngày tháng ngập ngừng bước vào cổng trường đại học lại trở về, mà lúc đó, ngôi trường đối với tôi như một thánh đường của tri thức. Và chắc rằng sẽ có nhiều khuôn mặt bạn bè hiện lên trong tâm trí các bạn, trong sáng, hồn nhiên, tươi trẻ.

Rồi ngày họp mặt cũng đến và trôi qua với biết bao niềm vui, bao nhiêu sự việc, bao nhiêu hình ảnh lưu lại trong tâm trí chúng ta, với người này thì là hoàn hảo, với người khác thì đôi lúc cũng có chút không hài lòng, dù thế nào đi nữa, những gì đọng lại vẫn là những gì ngọt ngào nhất.

Là hình ảnh lung linh, rạng ngời trên gương mặt từng người, dù dưới nắng nóng, dù phải chờ đợi cameraman set up chụp tự động, dù có biết bao tiếng càm ràm phải đối, vậy mà khi lên hình thì thật tuyệt, ai nấy cũng đều ngời ngời rạng rỡ.

Tôi đọc lại những dòng tin nhắn khi trở về nhà mình, chiều tối đó hay trong những ngày tiếp sau:

-         Hồng rất vui, cám ơn các bạn gia đình AH76 (Trần Xuân Hồng)

-         Đến được 70% là quá vui và thành công rồi. Cám ơn các bạn và gửi tất cả tình cảm chân thành tới các bạn gần xa không tới được (Mai Thanh Bình)

-         Dù là U60 nhưng trông như lớp học đi dã ngoại (Nguyễn Đình Chi)

-         Cám ơn mọi người, cám ơn buổi họp lớp làm nhớ lại thời đi học (Nguyễn Văn Thường)

-         Cảm ơn Dũng, Kim Hà và anh Trung về món quà trung thu. Hôm nay các em U60 và U70 của AH76 vui chơi trung thu rất đã. Đi về mỗi em cầm một hộp bánh rất xinh. Cảm ơn các bạn. Họp mặt 40 năm tuyệt lắm. Hẹn gặp 2 năm sau. Họp lớp 50 năm chắc khó gặp lại đầy đủ thế này (Nguyễn Thị Diệu Huyền)

-         Một ngày tràn đầy cảm xúc khi gặp lại các bạn học cũ cách đây 40 năm. Ai cũng tươi vui và thật tuyệt vời (Ngô Mạnh Phú)

-         Hôm nay thực sự là ngày đầy bất ngờ trong buổi họp mặt, còn bất ngờ hơn khi biết hôm nay là sinh nhật của ba bạn AH76: Anh Trung, Thường và Kim Phượng. Chúc mừng sinh nhật một chùm nhé (Phan Thị Duyên Hương)

Là email đầy tình cảm của Kim Hà gửi về từ Úc, với những dòng chúc mừng AH76 và cuộc hội ngộ; Kim Hà còn gởi cho chúng ta một bài hát với những lời rất dễ thương và ý nghĩa.

Có những tiếng nói làm ấm thêm cuộc sống

Có những tiếng hát làm khổ đau trầm lắng
Thì bạn thân hỡi đôi mắt ta vẫn sáng
Thì dẫu sao vẫn đẹp nụ cười
Dẫu xa xôi ngàn lối mà nét thân thương còn mãi
Những lúc bỡ ngỡ dìu dắt nhau từng bước
Những lúc sóng gió cùng sẻ chia đời khó
Thì bạn thân hỡi xin cảm ơn cuộc sống
Còn với nhau những tình yêu ngọt ngào
Hãy cho nhau nồng ấm để giữ cho đời một chút dễ thương

 

Với tôi thì đó là những bông hoa dại được ngắt vội ven bờ rào để chúc mừng sinh nhật, của Tạo, của Chi, của anh Tính đại diện nhóm anh em miền Bắc, ưu ái cho cô em gái may mắn có ngày sinh trùng với ngày vui chung khi Tạo tình cờ khám phá ra trên Facebook. Đơn sơ và mộc mạc như những tình cảm bạn bè mà chúng ta đã dành cho nhau từ trước đến giờ, và sẽ là từ bây giờ về sau nữa, phải không?

Là những đẩy đưa, là những ký ức được khơi gợi về một thời hoa niên, là tuổi trẻ hồn nhiên trong suy nghĩ, trong ứng xử, là những ngây thơ khờ khạo với những rung động đầu đời. Bởi vậy, ngay trong buổi hội ngộ, ta vẫn nghe được đâu đây tiếng lòng ai đang thổ lộ, qua bài hát nổi tiếng rất dễ thương “Ngày xưa Hoàng Thị” mà sau đó Ngọc Hà đã gửi tiếp mấy câu thơ làm xao xuyến lòng người.

Tưởng đã phai màu

Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ

Tình cờ qua đây

Cây xưa vẫn gầy

Phơi nghiêng dáng đỏ

Áo em ngày nọ

Phai nhạt mấy màu…

Các bạn gái AH76 của tôi, chắc hẳn ai cũng đã từng xao xuyến trên một lối về, như mình đã từng là Hoàng Thị…

Em tan trường về - Mưa bay mờ mờ - Anh trao vội vàng – Chùm hoa mới nở - Ép vào cuối vở - Muôn thuở còn thương …

 

Vẫn chưa hết, đó là bài thơ dễ thương gửi vội đầu ngày hôm sau, với những mềm mại dịu dàng đáng ngạc nhiên.

Em về có hoa vàng

Rơi trên bờ vai nhỏ

Hoa vàng bay trong gió

Vương vương vào tóc mây

Con đường có hoa vàng

Trong mơ thời xuân trẻ

Anh cùng em sánh bước

Một thời áo trắng bay

Con đường đi về đâu

Mà chân bước không dừng.

Lời yêu còn bở ngỡ

Chỉ nói lời bâng quơ

Con đường nay còn đây

Người xưa đã xa rồi

Hoàng hoa buồn héo úa

Chỉ còn lại giấc mơ.

Thường kể rằng những dòng thơ đã được viết sau một giấc mơ, tôi chắc rằng giấc mơ đó có những hình ảnh của ký ức xưa, một ký ức thơ mộng thời tuổi trẻ, đủ để khiến lòng người bâng khuâng khi thức giấc, và những cảm xúc hẳn là phải dạt dào lắm mới có thể dệt nên những dòng thơ dịu dàng đầy hoài niệm như thế.

Bạn tôi ơi, “Hãy cứ khát khao – hãy cứ dại khờ” như Steve Jobs đã chúc cho những người trẻ có được trước ngưỡng cửa cuộc đời. Dù đã đi một đoạn dài trong cuộc đời mình, nhưng tôi vẫn mong muốn mình có được hai điều đó, với những tâm thế, nhiệt huyết của người trẻ. Dĩ nhiên khát khao và dại khờ một cách tích cực, để cuộc sống luôn tươi mới và rộn ràng những niềm vui. Giống như nhà thơ của chúng ta vậy, Khát khao tìm về một ký ức, dại khờ để con tim mình rưng rưng những nhịp đập bồi hồi trong lần hội ngộ.

Đâu đó trong một tâm hồn luôn có những khoảng lặng mơ màng, đôi khi trong một vẻ ngoài cứng cỏi  thờ ơ vẫn có chút mềm mại lãng mạn. Và  như được gợi mở, sau những dòng thơ có màu hoàng hoa là hàng loạt những câu thơ gửi về - “Hỡi ơi cơn gió vô tình đó – Chớ để rung cây, rụng lá vàng”; hay “Bốn mươi năm ấp ủ - Chẳng nói được nên lời – Đành chờ hai năm nữa – Bâng khuâng mối tình thơ”… chợt thấy lòng vui vui, bởi các bạn tôi chắc rằng lòng đang nhẹ nhàng và thư thả, mới còn có cảm xúc để nghĩ đến đôi dòng vần điệu.

Bởi thế, tôi cũng tin rằng thời tuổi trẻ chúng ta ai cũng có những mộng mơ, có những dại khờ, để ký ức tồn tại trong mỗi người luôn luôn có một bóng hình nào đó, hoặc có một giấc mơ đời còn dang dở. Có câu nói của một người, không nổi tiếng lắm, nhưng tôi đọc thấy hay: “Nếu ta không làm điều gì ngốc nghếch trong thời trẻ, thì chúng ta sẽ chẳng có điều gì để mĩm cười khi về già!” Chúng ta ai cũng đã  từng có những ngốc nghếch, đúng không? để giờ đây chúng ta còn có những nụ cười hoài nhớ.

Hạnh phúc là hành trình, chứ không là đích đến. Tôi nhặt lấy hạnh phúc trong mỗi ngày trên con đường mình đi qua, có ngày nhiều, có ngày ít, giống như trò Pokemon Go! vậy (Có bạn nào quan tâm đến trò chơi thời thượng này không nhỉ?). Tôi luôn cố gắng tìm kiếm những pokestops trên hành trình của mình, để refresh lại bản thân. Và ngày 10/9 vừa rồi là một pokestop tuyệt vời trong hiện tại của tôi. Để những điều đọng lại là những điều có  giá trị trong rất nhiều những điều giá trị của cuộc đời mình.

Tháng 9 năm 2016

Admin

 

Nhập thông tin bình luận

DANH MỤC AH76

HỌP LỚP 40 NĂM



Get the Flash Player to see this player.

time2online Joomla Extensions: Simple Video Flash Player Module