• 01.jpg
  • 02.jpg
  • 03.jpg
  • 04.jpg
  • 05.jpg
  • 06.jpg
  • 07.jpg
  • 08.jpg
  • 09.jpg
  • 10.jpg
  • 11.jpg
  • 12.jpg
  • 13.jpg
  • 13a.jpg
  • 14.jpg
  • 15.jpg
  • 16.jpg
  • 17.jpg
  • 18.jpg
  • 19.jpg
  • 19a.jpg
  • 19b.jpg
  • 19c.jpg
  • 19d.jpg
  • 20.jpg

HÀ GIANG – CỘT MỐC KM 0

Nhớ lại khoảng Noel năm 2015 cả nhóm ăn tối ở Chateau - Lý Thái Tổ bàn kế hoạch đi Ninh Chữ. Khi đó nghe Phượng, Ân, Hồng chuẩn bị du lịch vùng Tây Bắc liền sau tết Nguyên Đán. Mình thầm mong ước được đi nhưng hoàn cảnh gia đình không cho phép. Sau chuyến đi P. kể lại trên trang web AH76 làm mình càng nôn nao. Trong buổi họp mặt 40 năm AH76 ở KDL Văn Thánh mình đăng ký tham gia chuyến đi Đông Bắc cùng các bạn ngay.

Và ngày 25/2/2017 mình xách va li với tâm trạng vô cùng háo hức cùng 11 bạn khác lên đường ra Đông Bắc.

15 năm kể từ 2002 mình mới trở lại HÀ NỘI. Xuống sân bay Nội Bài mình thật ngỡ ngàng trước những đổi thay và phát triển của Hà Nội dù chỉ mới chạm mặt ngay tại sân bay rộng rãi và hiện đại.

Xe đón ở sân bay lúc 8h sáng đưa cả nhóm đi Hà Giang. Đường cao tốc thênh thang tạo cảm giác dễ chịu. Thời tiết chuyển lạnh. Đến trạm dừng chân Tam Đảo, Vĩnh Phúc, mọi người xuống xe co ro vì chưa quen cái lạnh nơi này nên tranh thủ uống trà nóng. Nghe nói nhiệt độ 18 độ. Mình chỉ hớp được một ngụm là chào thua vị trà quá đậm của dân miền Bắc. Nhóm mua luôn 2 thùng La Vie cho chặng đường trước mắt.

Lên xe đi tiếp, đến trưa ghé ăn cơm ở Tuyên Quang. Lần đầu ăn cơm Bắc chính gốc cũng tạm được (không quá khó ăn, chắc do đói bụng). 

Cơm xong. Đi tiếp. Dọc đường say sưa với quang cảnh núi non lạ lẫm. Mình không dám chợp mắt ngủ trưa (dù theo thói quen rất buồn ngủ). Sợ bỏ qua cảnh quan hấp dẫn. Những vườn cam nho nhỏ ven sườn núi. Vườn cây xanh ngát thấp thoáng nổi bật màu quả cam vàng sáng. Cả xe xôn xao đòi ghé mua cam. Mình cũng vậy vì đang nghĩ tới vị ngọt của những quả cam canh Hà Giang mà những người bán trái cây ở TP HCM đã giới thiệu với mình. Nhưng không phải vậy các bạn ạ. Suốt quãng đường dong ruổi khắp Hà Giang mình không mua được một quả cam canh nào. Thay vào đó mình chỉ thấy những quả cam sành mà nếu lựa chọn những quả có vỏ sần sùi, xấu xí, gần như bị héo úa, vàng sậm màu ngả nâu thì ngọt. Còn những quả da láng, màu vàng tươi thì vị rất chua.

Ngoài cam tụi mình còn thưởng thức vị ngọt dòn của những quả táo to gần gấp đôi táo hồng của miền Tây Nam bộ. Hầu như tụi mình chỉ ăn cam táo vì trên đường đi thấy chỉ có hai loại vườn trái cây này.

Đến 4h chiều vào thành phố Hà Giang nằm bên dòng sông Lô. Cả nhóm nhộn nhịp chụp hình bên cột mốc cây số 0km. Kể cũng khó hiểu khi cột mốc này còn cách biên giới khá xa, gần 400km.

Nhận phòng xong cả đoàn tất tả (tỉnh lẻ nên quán ăn đóng cửa sớm) dùng cơm tối tại quán ăn Dân Tộc với quảng cáo trên bảng hiệu là "Văn hoá ẩm thực nhà sàn". Thực tế là ngồi ăn cơm theo món tự gọi được dọn trên bàn ăn tươm tất đặt trên nhà sàn. Những món ăn miền Bắc là lạ với mình như ốc om chuối. Có thêm xôi ngũ sắc ăn với thịt lợn nướng. Lợn hỏa tiễn. Xuân Hồng giải thích là heo mọi. Các bạn nam uống rượu ngô men lá. Mình chợt nhớ tin tức cách đây vài ngày có nhiều người ở vùng cao Hà Giang bị ngộ độc rượu ngô không rõ nguồn gốc. Còn rượu bán tại quán ăn lớn ở thành phố và có thương hiệu của công ty nên chắc không sao.

Sau cơm tối, tụi mình đi đến quán cà phê gần khách sạn. Không ai dám uống cà phê vì lo khó ngủ. Vào quán cà phê để ăn ya-ua, uống ca cao, trà gừng, ăn trái cây. Thành phố Hà Giang về đêm đẹp lung linh đèn trang trí từ ngày tết. Đường phố khá rộng, ít xe. Tháng này cũng còn ít du khách, đường vắng, lác đác vài nơi bán khoai nướng, bắp nướng. Nhiệt độ khoảng 14 độ. Ya ua, ca cao xong cả nhóm về lại khách sạn ngủ nghỉ lấy sức mai tiếp tục đường trường thiên lý.

CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC

Sau một đêm nghỉ ở HÀ GIANG, sáng sớm 6h tụi mình đã check out, lên xe tìm quán ăn sáng. Cả nhóm thống nhất ăn phở. Cậu tài xế đưa đến quán phở ngon nhứt địa phương. Hết chỗ. Chủ quán nói chờ 20 phút nữa. Không thích chờ nên chúng mình đi quán đối diện bên kia đường. TP HÀ GIANG nhà đều hẹp, bề ngang chỉ hơn 3m. Quán này khách cũng ngồi kín hết bàn. Chủ quán kê thêm hai bàn sau bếp cho tụi mình. Phở cũng chỉ có hai loại gà, bò tái / chín, không đa dạng như phở Sài Gòn. Ăn xong cả nhóm đi sang quán sát bên uống cà phê. Mình nhận ra ở Hà Giang quán chỉ bán một trong hai thức ăn hoặc uống. Bạn không thể ăn phở và uống cà phê ở cùng một nơi. 

Mua thêm hai thùng nước uống cho chặng đường trước mắt. Diệu Huyền đã cảnh báo từ Nội Bài là càng đi về tỉnh xa càng khó tìm thương hiệu nước uống uy tín La Vie. Quả vậy, ở TP HÀ GIANG có rất nhiều hiệu nước uống đóng chai nhưng mình chỉ chọn được hiệu 3A vì nó là sản phẩm của Vinamilk. Bạn đã thấy nước uống Vinamilk ở SÀI GÒN chưa. Mình mới thấy lần đầu đó.

Từ TP HÀ GIANG tụi mình bắt đầu lên đèo. Cậu tài xế nói đây là CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC. Con đường này bắt đầu làm năm 1959 đến năm 1965 hoàn thành. Nối TP HÀ GIANG, ĐỒNG VĂN, HUYỆN MÈO VẠC nhằm giúp thông thương các miền núi với miền xuôi. Và những người công nhân làm đường đã phải mất 11 tháng treo mình trên vách núi để làm đoạn đường đèo cao nhất MÃ PÌ LÈNG.

Đi khoảng 1h sau mình nhìn thấy dòng chữ màu trắng nổi bật trên triền núi đá đen ở xa xa CÔNG VIÊN ĐỊA CHẤT CAO NGUYÊN ĐÁ ĐỒNG VĂN. Cả nhóm thích thú xuống xe chụp hình kỷ niệm. Và tận mắt thấy sức người chinh phục thiên nhiên. Nơi đây có tộc người Tày, Lô Lô, Mèo, Mông, Hán sinh sống. Dọc đường thấy toàn phụ nữ ra đồng. Trẻ có, già có, đi một mình, đi theo nhóm, có người cõng con trên lưng lấy mền bọc lại vì trời đang 14 độ. Họ mặc váy xoè sặc sỡ, có một số người đi chân không, đứng trên lưng chừng núi làm rẫy. Có lẽ vừa qua mùa thu hoạch, mình thấy thân cây bắp khô chất thành từng đống trên những vạt đất nho nhỏ giữa những rãnh núi đá. Nơi nào có đất, dù là khe đá nhỏ, là có trồng cải, bắp, hoặc cỏ bò ăn. Nhà cửa tập trung ven suối dưới vực sâu. Mỗi nhà đều đắp hàng rào bao quanh bằng đá tảng. Mình không hiểu họ ngăn chặn cái gì khi hàng rào cao ngang ngực và cổng rào chỉ là khung tre đan ngang dọc, chắn hờ phía trước.. Thú vị là nhà nào cũng có đào, mơ, mận. Tháng ba là mùa nở hoa của các loại cây này. Cây nào cũng đơm hoa dày đặc, không có lá. Đào thì từ hồng phấn đến hồng thắm. Hoa mơ, hoa mận trắng xoá cả cây. Mình mới thấy lần đầu hoa đào đẹp mê hồn đến vậy..

Cứ liên tiếp đèo núi, đến 10 giờ thì xe đến CỔNG TRỜI. Đó là con đường trèo qua đỉnh núi. Là cửa ngõ đầu tiên lên cao nguyên ĐỒNG VĂN vào năm 1933. Chúng mình đang ở độ cao 1.000m so với mặt nước biển. Trời lạnh 14 độ giữa trưa. Đường đang làm nên nhường xe đi một chiều mất 15 phút.

Qua CỔNG TRỜI xe đổ dốc xuống thị trấn TAM SƠN, QUẢN BẠ. Trước khi xuống cánh đồng QUẢN BẠ, xe ngừng ở trạm dừng chân. Tại đây, mình nhìn ngược về phía CỔNG TRỜI để ghi lại toàn cảnh. Sau đó, mình leo theo bậc thang lên đồi để nhìn toàn cảnh cánh đồng QUẢN BẠ. Nhà cửa đông đúc, sung túc, đồng ruộng khá rộng. Đặc biệt, thấy rất rõ hình ảnh NÚI ĐÔI CÔ TIÊN. Thiên nhiên kỳ diệu thật. Hai chóp núi đá vôi kích thước bằng nhau tương xứng, nhô lên giữa cánh đồng bằng phẳng, màu mỡ. Chập chùng núi đá đen bao quanh càng làm nổi bật màu xanh mướt của ruộng đồng.

Gần 11h trưa, xe ghé vào quán ăn ở thị trấn TAM SƠN, QUẢN BẠ dùng cơm. Vì điểm ghé kế tiếp phải mất 2 tiếng nữa.

Cơm trưa xong, xe đưa tụi mình đi YÊN MINH, cũng trên CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC. Đã thấy thông và tùng mọc ở ven đường. Tiết trời YÊN MINH lạnh hơn một chút. Xe ngừng cho tụi mình leo lên quả đồi thông nho nhỏ. Rác sinh hoạt hơi nhiều, vết tích của khách dừng chân cắm trại tại đây. Thông thưa thớt, mình hơi thất vọng với danh xưng ĐÀ LẠT thứ hai của Việt Nam.

Tụi mình chỉ ghé chút xíu rồi lên đường đi đến đồi hoa tam giác mạch và đồi cây lá ngón. Hai đồi cạnh bên nhau, tháng này cả hai loại đều không có hoa. Cậu tài xế mở điện thoại cho tụi mình xem bông cây lá ngón mà cậu đã chụp từ năm rồi. Bông vàng có hình dáng giống bông quỳnh anh, còn tụi mình chỉ chụp lá cây.

Đối diện vói đồi hoa tam giác mạch là những thửa ruộng bậc thang. Có rất đông phụ nữ đang bừa đất chuẩn bị cho mùa mới.

Tiếp tục đi vào đèo lò xo hay là dốc chín cua. Mọi người vừa nghiêng qua phải lại nghiêng qua trái liên tiếp chín lần nên ai cũng thấm mệt. Hết dốc chín cua, thấy bốn đứa bé người dân tộc, đeo gùi đầy hoa cải vàng, nhóm nữ yêu cầu dừng xe chụp hình. Trang phục dân tộc sặc sỡ, đầu đội vòng hoa cải trông chúng rất dễ thương. Duyên Hương cho kẹo. Ngọc Hà dụ các cháu cười để chụp hình đẹp hơn. Mình thấy hai người thanh niên ngồi trên xe gắn máy gần đó, mình tiến đến hỏi thăm mới biết đó là con cháu của họ. Hôm nay chủ nhật, biết là du khách hay dừng xe tại đây nên họ cho con cháu ra đón khách chụp hình để xin tiền 10.000đ một lần chụp.

 Xe tiếp tục đi Sủng Là. Tụi mình được ghé tham quan một xóm nhà tiêu biểu của dân tộc Mông. Từ quốc lộ theo đường đê đã bê tông hoá sạch sẽ, băng qua vườn cây cải đang trổ hoa vàng rực rỡ đến khu nhà đã từng được mượn để quay phim CHUYỆN CỦA PAO. Ở đây họ cũng trồng bông hồng Đà Lạt.

Vừa qua hàng rào đá tảng, mùi phân gia súc xộc vào mũi thật khó chịu. Cậu thuyết minh cho biết, ở đây, con bò là một gia tài rất lớn nên cho ở ngay trong nhà. Nhà nào cũng có một khoảng sân rộng chính giữa. Bên trái là nhà của bò. Bên phải là nhà của người. Dãy nhà ngang là kho lương thực. Trước cửa kho là cối giã bắp, gạo bằng chân.

Mùi hôi quá nồng nặc, cả đám tranh thủ đi một vòng thật nhanh rồi ra xe. Duyên Hương mượn chiếc gùi đầy hoa củ cải của một chú bé đeo lên lưng chụp hình. Đẹp như sơn nữ, không quên tặng chú bé 10.000đ.

Xe đưa tụi mình ghé ngắm BÃI ĐÁ MẶT TRĂNG, toàn đá là đá, bạn sẽ không tìm thấy một cây cỏ nào ở đây. Đá cũng có vẻ đẹp manh mẽ của đá. Trước cảnh núi đá đen trùng điệp cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Con đường đèo len lỏi giữa những ngọn núi đá đưa tụi mình đến khu di tích nhà vua Mèo VƯƠNG CHÍNH ĐỨC ở Sà Phìn, huyện Đồng Văn. Mình không hiểu vì sao ông Vương Chính Đức là người đứng đầu họ tộc người Mông ở Hà Giang mà lại gọi là vua Mèo. Nhà vua Mèo thực to, bề thế như một dinh thự hơn 100 năm tuổi, kiến trúc đậm nét Trung Hoa cổ. Những tấm hình đen trắng của gia đình ông được trưng bày trong dinh thự cho thấy đây là một gia tộc lắm tiền nhiều của ở thế kỷ trước, đầy quyền uy. Trong dinh có cả kho súng. Có chòi canh ở bốn góc. Theo lời người thuyết minh hiện con cháu của dòng họ Vương này đều ở nước ngoài. Họ đã hiến tặng cơ ngơi này cho nhà nước Việt Nam. 

Dọc theo con dốc dẫn lên dinh thự, nhiều hàng quán bán đặc sản địa phương như bánh tam giác mạch dòn và dẻo, hạt quả óc chó, trang phục, trang sức dân tộc Mông... các hàng đều bán cùng một giá. Người bán hàng già, trẻ đều nói sõi tiếng Kinh, họ khoe còn thông thạo tiếng Tàu.

Trời về chiều, xe quay về thị trấn Đồng Văn. Đến nơi đã sụp tối. Nhận phòng xong là đi ăn. Đêm xuống nhiệt độ còn 8 độ. Mọi người đều quấn khăn quàng cổ chống lạnh. Sau đó, một nhóm tìm quán cà phê nhâm nhi, nhóm còn lại về nghỉ ngơi vì nguyên ngày ngồi xe vượt đèo núi đã thấm mệt.

Khách sạn mới, phòng rộng rãi, khang trang, sạch sẽ, trang bị máy điều hoà hai chiều. Mình để 28 độ rất ấm áp vừa phải để có một giấc ngủ sâu êm ả đầu tiên tại thị trấn giữa cao nguyên đá ở độ cao1.600m.

 ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI

Sáng ngày thứ ba của hành trình (27/2) nhóm ăn sáng tại khách sạn, ba món tuỳ chọn, xôi, bánh mì ốp la, phở bò/ gà.

Tụi mình háo hức lên xe đi đến chóp hình nón của dãy đất hình chữ S.

Hôm nay đường đèo ít cua tay áo, dọc đường thấy nhiều ruộng bậc thang hơn. Bất chợt gặp một triền núi đầy hoa củ cải hồng trắng và hoa cải vàng. Xe dừng lại, cả nhóm xúm xít leo lên triền núi. Có một bà lão ngồi ngay lối đi đang sưởi ấm bằng đống lửa nhỏ, bên trên bắc một ấm nước đen nhẻm. Bà nói mỗi người lên trả 10.000đ. Xuân Hồng đếm người trả chung bà không chịu, nói mỗi người cầm tiền trên tay tự trả. Có lẽ bà không đếm được hay đã từng bị qua mặt ăn gian? Tụi mình làm đúng theo yêu cầu để có được những tấm hình rất đẹp, rất thơ, đủ các kiểu đứng, ngồi, nghiêng, thẳng.

Dọc theo đường đi, mình thấy cắm trên sườn núi nhiều tấm bảng ghi "VÀNH ĐAI BIÊN GIỚI".

Xe dừng trước con dốc dài thoai thoải. Tụi mình đi lên dốc khoảng hơn 100m thì thấy hàng rào kẽm gai hai lớp. Có tấm bảng đặt bên kia hàng rào ghi bằng hai thứ tiếng Việt - Trung "CÔNG TRÌNH BIÊN PHÒNG - PHÁ HOẠI NGHIÊM TRỊ". Hàng rào có chừa một khoảng hở sát sườn núi. Tụi mình lách người đi qua bên kia biên giới. Không có lính biên phòng hai bên. Xuân Hồng đi sâu về phía Trung Quốc. Mình chờ nếu XH quay lại ngoắt tay là tụi mình đi theo để xem bên đó ra sao. Cậu tài xế kêu ơi ới "Cô chú đừng đi xa, đứng sát hàng rào thôi". Ngay lúc đó XH cũng quay về nói "Một xe lính biên phòng TQ đậu bên đó. Tụi nó khoát tay ra hiệu tớ trở về".

Cả hai bên hàng rào kẽm gai đầy vỏ bánh kẹo tiếng Tàu ( phía TQ nhiều rác hơn). Con dốc phía TQ ngắn hơn. Mình thấy con đường bê tông dẫn lên gần hàng rào. Lát sau, có một chiếc xe 16 chỗ, chở vài du khách của họ chạy vào đậu gần hàng rào kẽm gai. Lúc này tụi mình đang đứng phía bên Việt Nam. Du khách bên họ xuống xe, trang phục giống người dân tộc mình gặp trên đường đi, có người lớn và trẻ con. Mình đưa điện thoại lên chụp hình thì những người lớn quay lưng lại.

Tạm biệt hàng rào biên giới, tụi mình lên xe đi đến xã Lũng Cú. Xe dừng dưới chân núi Lũng Cú. Nhóm chia làm hai, một số đi xe ôm lên núi, số còn lại leo bộ từ chân núi. Xe ôm đưa lên và chờ rước xuống chỉ có 20.000đ. Xe honda chạy trên con đường bê tông hoá uốn lượn theo triền núi đưa mình lên lưng chừng núi thì dừng lại. Con đường này và trang trí chân cột cờ là do Cty xi măng Hoàng Thạch làm tặng nhân dân vùng cao. Phải leo nhiều bậc thang nữa mới đến chân cột cờ. Vậy là mình đang ở độ cao 1.470m so với mực nước biển. Đang giữa trưa trời lạnh 8 độ. Cậu xe ôm nói đêm qua lạnh 4 độ. Mình vào thân cột cờ có cầu thang bộ lên đỉnh. Trên đỉnh cột lá cờ Việt Nam có kích thước 9 x 6 = 54m2 tượng trưng cho 54 dân tộc Việt Nam.

Từ trên đỉnh cột cờ, mình nhìn quang cảnh núi non trùng điệp vây quanh cánh đồng ruộng bậc thang Lũng Cú. Có hai hồ nước ngọt tự nhiên. Dân ở đây gọi là hai mắt rồng. Cột cờ nằm trên đỉnh Núi Rồng. Theo tài liệu thì cột cờ này được dựng lên từ thời Lý Thường Kiệt. Ban đầu cán bằng cây sa mộc. ( Cây này thấy trồng nhiều trước dinh vua Mèo ). Hiện tại cột cờ bằng inox.

Mình phải nhờ Ân mở la bàn để biết biên giới TQ hướng nào. Như vậy cột cờ còn cách biên giới hơn 2km.

Các bạn đi bộ cũng lần lượt lên đỉnh. Gió lặng, lá cờ rủ dọc theo cán. Tụi mình nắm chéo góc lá cờ để chụp hình. Đội biên phòng Lũng Cú ở dưới chân núi vừa có nhiệm vụ bảo vệ 25km đường biên giới vừa bảo vệ lá cờ. Do gió trên đỉnh quá mạnh nên khoảng 10 ngày phải thay mới một lần.

Xuống núi, xe đưa tụi mình đến quán cà phê Cực Bắc ở thôn Lô Lô Chải cách đó 1,5km. Nghe nói chừng 1km nữa là đến tỉnh Vân Nam, TQ. Quán cà phê do một người Nhật xây dựng đúng kiến trúc truyền thống của dân tộc Lô Lô. Nhà vách đất, mái ngói âm dương được bao quanh bởi một lớp hàng rào đá. Hiện quản lý quán là gia đình người Lô Lô. Bà chủ nhà pha chế. Trong sân có 6 chiếc bàn nhỏ. Có lẽ khách đến lác đác nên bấy nhiêu là đủ. Trên thềm nhà là quầy pha chế. Tụi mình kêu trà matcha Nhật. Bà chủ gọi điện thoại cho ai đó, nói tiếng Anh trôi chảy. Bà trả lời ngày mốt ông chủ mới qua Việt Nam nên chỉ còn 5 ly matcha. Bà mời tụi mình uống trà bắp. Nghe lạ nên chỉ gọi một ly uống thử. Cả trà matcha, trà bắp, trà gừng đều là sản phẩm đóng gói từ Nhật.

Ngồi nhâm nhi ly trà, mình tận hưởng không khí mát lạnh, êm ả vùng cao. Quan sát sân nhà sạch sẽ, quán bày trí gọn đẹp. Cây đào ngay lối đi có dáng rất đẹp đang ra hoa. Cả đoàn chụp một tấm ảnh dưới gốc đào làm kỷ niệm. Ở đây họ còn cho mượn trang phục truyền thống mặc chụp hình. Do để phục vụ khách du lịch, quán có hai nhà vệ sinh rất tiện nghi, sạch sẽ. Độc đáo là vách bằng đá phiến nhỏ, bồn rửa tay đặt dưới gốc đào, làm từ một khối đá xanh, đục đẽo khéo léo, vuông vức. Chắc xài được cả ngàn năm.

Mình thấy trên tường có tấm bảng "MÔ HÌNH PHỤC VỤ NẤU ĂN". Đơn vị tài trợ: Đại sứ quán Luxembourg. Đơn vị thực hiện : BQLDA thí điểm mô hình du lịch dựa vào cộng đồng. Hộ tham gia : Dù Dỉ Chiến. Ở đây có dịch vụ homestay.

Cà phê xong, tụi mình lên xe về khách sạn ăn cơm trưa. Trưa nay trong thực đơn có món khâu nhục. Đây là món địa phương. Khâu nhục là thịt kho tiêu nhưng mềm như thịt kho tàu, có vị hồi, khó ăn nên còn dư nhiều. Món được ưa chuộng nhứt là cải ngồng, ngồng bắp cải luộc ăn với trứng luộc dầm nước mắm, canh rau củ.

Sau khi nghỉ trưa, hai giờ chiều tụi mình lên xe đi tham quan đèo Mã Pì Lèng. Ngọc Hà nói tên đèo nghĩa là "sống mũi con ngựa". Dọc đường mình thấy những xóm nhà ven sườn núi lởm chởm đá dựng. Đá tai mèo. Mình hình dung cuộc sống vô cùng khó khăn của những dân tộc ở đây. Xe dừng ngay đỉnh đèo ở độ cao 1.200m. Có một cửa hàng duy nhứt tại đây bán quà lưu niệm đặc sản. Phía ngoài cửa hàng có vài người ngồi bán đậu phộng rang, khoai nướng, bắp nướng. Đi băng qua quán có cửa dẫn vào đài quan sát. Một cầu thang xi măng xoắn ốc dẫn xuống khoảng sân bê tông nhô hẳn ra phía ngoài. Dưới độ sâu 700 - 800m, dòng sông Nho Quế trông nhỏ xíu. Tiếng nước đổ ầm ầm, vang vọng núi non. Nơi đây là hẽm vực sâu nhứt Việt Nam và ĐNA. Vách dốc 70 - 80 độ được mệnh danh là "Đệ Nhất Hùng Quan".

Cả nhóm say sưa với cảnh quan ngoạn mục của Mã Pì Lèng, một trong "tứ đại đỉnh đèo" tại vùng núi phía bắc Việt Nam.

Bên góc đài quan sát có một con đường mòn với tấm bảng nhỏ "Lối đến vườn hoa tam giác mạch" nhưng có kẽm gai rào lại. Có lẽ mùa này chưa ra hoa nên chưa cho tham quan. Tụi mình trở vào quán mua vài món quà đặc sản Hà Giang. Một số bạn mua kem cây ăn để cảm nhận cái thú ăn kem trong tiết trời lạnh 12 độ.

Về đến khách sạn trời đã tối. Tháng này ở Sài Gón trời lâu tối nhưng ở vùng cao mình thấy sao mau tối quá. Bên ngoài đang 10 độ. Tối nay tụi mình ăn lẩu bê và dê nướng. Mấy ngày nay thiếu rau nên ăn lẩu ngon quá. Thịt dê nướng không hợp khẩu vị, mình không ăn được. Có mùi là lạ khó ăn quá.

Dùng cơm xong, cả nhóm kéo ra quán cà phê Cao Nguyên Đá uống trà gừng. Ban đầu còn ngồi ngoài trước hiên quán ngắm phố phường vắng lặng về đêm. Càng khuya càng lạnh. Tụi mình vào bên trong quán trò chuyện, chia sẻ hình ảnh chụp ban sáng.

Gần 9h tụi mình về khách sạn thu xếp hành lý chuẩn bị ngày mai đi Cao Bằng.

SANG CAO BẰNG

Ngày thứ tư của hành trình, 28/2, ai cũng dậy sớm, lục đục với hành lý vì đã được thông báo hôm nay đi đường xa, khởi hành càng sớm càng tốt. Ai nấy đều có mặt đúng giờ dùng vội bữa ăn sáng để check out bảo đảm xe lăn bánh đúng 8h.

Trời lạnh, cảnh quang mờ trong sương. Tụi mình phải đi hết đèo Mã Pì Lèng. May quá đã tham quan cảnh đèo trưa hôm qua, trời quang mây tạnh cảnh vật rõ mồn một. Nếu theo đúng lịch, hôm nay sẽ dừng ở đỉnh đèo thì coi như chỉ thấy một màn trắng đục.

Hết đèo Mã Pì Lèng, dòng sông Nho Quế thật gần, không rộng mênh mông như các sông vùng đồng bằng nhưng ở đây nước chảy xiết. Về phía thượng nguồn có công trình thuỷ điện đang xây dựng.

Tụi mình vào địa phận huyện Bảo Lạc nằm phía tây bắc của Cao Bằng. Xe đang chạy trên quốc lộ 4A. Ở miền thượng du Bắc Bộ, quốc lộ là một bên núi, một bên vực sâu. Đường khá tốt nhưng hẹp. Khí hậu bớt lạnh. Núi non bao phủ rừng xanh rậm rạp. Ít thấy ruộng bậc thang. Tỉnh này dân tộc Tày chiếm đa số. Trang phục của họ tuyền đen, nam cũng như nữ, không có hoa văn.. Mình thấy có nhiều cây hoa gạo nở đầy hoa đỏ thắm giữa màu xanh núi rừng. Diệu Huyền cho biết một tên gọi khác rất thơ là hoa mộc miên. Tụi mình dừng xe nơi có nhiều cây hoa gạo trổ bông bên dòng sông để chụp hình. Nghe bài "Chị tôi" đã lâu nay mới biết hoa gạo. Cả dáng cây và bông hoa đều hơi thô. Không biết dân nơi đây nhặt bông gạo phơi đầy sân và trên mái nhà để làm gì.

Vừa qua công trinh thuỷ điện Bảo Lâm bề thế đang được xây dựng trên dòng sông Gầm, xe dừng cho mọi người uống nước giải lao. Sau đó xe rẽ vào quốc lộ 34 đến thị trấn Bảo Lạc dùng cơm trưa. Trên đèo gặp giờ tan học, học trò nào đi xe máy thì chạy vèo vèo, đứa đi xe đạp toàn xuống xe dẫn bộ. Xe rẽ vào tỉnh lộ 217. Có nhiều xe container đậu xếp hàng tại một số bãi đất trống. Có lẽ gần cửa khẩu. Xe ngừng trước chợ Bảo Lạc. Chợ khá sầm uất, nhộn nhịp xe tải lên, xuống hàng. Tụi mình băng ngang chợ vào một quán ăn cất trên bờ suối. Quán đông người địa phương ăn trưa. Bữa cơm trưa cũng là cá suối chiên giòn, sườn non ram, cải ngồng luộc, trứng chiên, canh rau với thịt bằm. Thanh toán tiền xong, chủ quán tặng hai trái dưa leo to như hai trái bí đao non và dặn trước khi ăn nhớ cắt phần cuống xoa nhiều vòng giống như trái su sẽ không bị đắng. Mình có cảm tình với vợ chồng chủ quán người Tày rất thân thiện này.

Xe tiếp tục đi trên quốc lộ 34. Đến Nguyên Minh dừng xe uống cà phê và mua ít trái cây cũng chỉ là cam, táo, chuối.

Đến 5h chiều xe vào thành phố Cao Bằng. Có hai khu vực, cũ và mới mở rộng. Phía ngoài vành đai là khu phố mới, khu hành chánh tỉnh. Nhà cửa nơi đây khang trang, đường phố rộng rãi. Vào trung tâm là khu phố cũ, nhà cửa, đường phố khá hẹp nhưng buôn bán sầm uất. Các cửa hiệu san sát nhau.

Nhận phòng xong, xe đưa tụi mình đến nhà hàng Ngon trên phố Hoàng Như ăn tối. Đang có tiệc của ngành y tỉnh mừng Ngày thầy thuốc Việt Nam. Ồn ào như một đám cưới, ca hát, nhảy nhót tưng bừng. Tụi mình định đi nơi khác nhưng quản lý nhanh chóng giới thiệu một phòng riêng cách ly tiếng ồn. Tụi mình kêu lẩu hải sản và bò Úc là món nước, nóng cho dễ ăn sau một ngày ngồi xe đi đường. Giá cả cũng phải chăng. Thậm chí còn rẻ hơn bữa cơm trưa ở quán bên Tuyên Quang. Thấy tên bánh lạ trong thực đơn, bánh vừng, tụi mình gọi ăn trong lúc chờ dọn lẩu, thì ra là giống bánh tiêu đập dẹp chiên giòn. Lạ và ăn cũng được.

Dùng cơm xong, tụi mình đi đến cuối phố, vào siêu thị mua một vài thức ăn nhanh để dành cho đêm mai ở trên hồ ba bể.

Khách sạn ở Cao Bằng có phục vụ ăn buffet sáng. Phòng ăn trên tầng 3, rộng, thoáng, phong cách bài trí, phục vụ giống như các khách sạn của Saigon tourist.

Tụi mình check out, chất hết hành lý lên xe hướng về khu di tính lịch sử Việt Bắc. Chừng 1 giờ sau là đến suối Lê Nin dưới chân núi Mác. Trời mát lạnh, nước suối trong veo, chảy khá êm, in hình núi xanh rì, rất đẹp. Mọi người đua nhau chụp hình.

Mình và Diệu Huyền đi theo mũi tên chỉ " LÁN KHUỔI NẬM ".

Con đường mòn đã được phủ đá. Trên triền núi có tấm bảng VÀNH ĐAI BIÊN GIỚI. Chợt Diệu Huyền la lên "Trời, điện thoại roaming sóng TQ rồi".

Đi tiếp thấy bảng ghi ĐỊA ĐIỂM BÃI TẬP THỂ DỤC. BUỔI SÁNG BÁC HỒ THƯỜNG TẬP THỂ DỤC. GIAI ĐOẠN 1941 - 1945. 

Một đoạn đường nữa bên phải có một bãi đất có tấm bảng ghi ĐỊA ĐIỂM BẾP NẤU CƠM PHỤC VỤ HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG ĐẢNG LẦN THỨ VIII TỪ NGÀY10 ĐẾN NGÀY 19 THÁNG 5 NĂM 1941. 

Và cuối đường mòn là lán Khuổi Nậm. Chủ tịch HCM đã ở và làm việc từ tháng 3/1941 đến tháng 5/1945. Một ngôi nhà sàn đơn sơ, nho nhỏ khuất dưới tán cây rộng. 

Gần đó là ĐỊA ĐIỂM VƯỜN RAU. 

Trên đường trở ra, mình và Diệu Huyền thấy cửa hang nhỏ hẹp, phía trước có gắn tấm bảng HANG DIÊM TIÊU, NƠI CẤT DẤU TÀI LIỆU BÍ MẬT CỦA HCT (1941 - 1945). Cửa hang chỉ vừa một người bước vào. Lòng hang chật hẹp.

Ra đến suối thì mọi người đã đi hướng khác. Mình hỏi thăm người bán hàng rồi cùng với Huyền đi ngược dòng suối hướng lên thượng nguồn thì gặp bảng chỉ dẫn vào hang Cốc Pó, bàn đá, nền nhà ông Lý Quốc Súng (gia đình người dân tộc Tày đã che dấu khi Bác vừa về từ TQ).

Hang Cốc Pó ở ngay đầu nguồn suối Lê Nin. Cửa hang hẹp nhưng vào trong lòng hang khá rộng. Có hai khe tròn thông trời tự nhiên để lấy ánh sáng và không khí. 

Tụi mình trở ra ngoài ngồi nghỉ trên những tảng đá ven dòng suối. Giũa rừng, không khí tĩnh lặng, khí trời mát lạnh. Mình đang tận hưởng sự thuần khiết của thiên nhiên.

Khi lên xe đi ra quốc lộ, mình nhìn thấy bên tay trái có cột mốc cây số 0 km của đường Trường Sơn.

Một kỷ niệm thú vị khi cả đám ngồi chụp hình nơi thượng nguồn con suối, phía dưới trước nơi dẫn vào hang Cốc Bó, suối nước trong vắt và có nhiều cụm đá nhấp nhô ven bờ, lên hình cực đẹp. Sau khi cười mĩm chi, nghiêng mình duyên dáng đủ kiểu trong mấy khung hình, tình cờ mình thấy ven vách bờ đá có một bông hoa nho nhỏ màu trắng tinh khiết mà mình nhớ hình như đó là hoa Ưu Đàm, loài hoa quý hiếm có in trong một quyển sách Phật giáo mà mình đã xem, thú vị la lên báo động cho mọi người biết, thế là "mọi người chen nhau ngồi, bò, chồm...đủ kiểu, cong lưng xuống hốc đá, vận dụng hết tay nghề để chụp cái bông hoa nhỏ xíu bắng đầu đủa, màu trắng rất thanh thoát nở trong kẻ đá vì ngỡ rằng nó là một loại hoa linh thiêng và lần đầu tiên nhìn thấy trong cuộc đời ". Mãi tới khi về nhà xem lại thì ra mình nhầm nhưng cũng không sao, đó cũng là một điều đáng nhớ trong chuyến đi mà.

 

XUỐNG BẮC KẠN

Xe chạy chừng 1 giờ đồng hồ thì vào địa phận tỉnh Bắc Kạn. Phải đi quá trưa mới gặp một quán ăn bên đường. Quán Thủy Mạo, chân dốc 9 độ, đèo Gió. Tụi mình đến trễ nên quán còn ít thức ăn. Thôi thì còn gì ăn đó. Thịt gác bếp xào bắp cải. Trứng chiên mình lấy dưa leo được cho hồi trưa ra ăn. Giòn, ngọt. Ăn qua bữa.

Lên đường đi tiếp. Cậu tài xế cho xe rẽ vào tỉnh lộ đi đường tắt. Mục đích đến hồ Ba Bể sớm sẽ tham quan hồ luôn. Vừa đi vừa hỏi đường đến thị trấn Chợ Rã. Từ Chợ Rã đi vào Vườn quốc gia Ba Bể mất khoảng 30 phút. Phải mua vé vào hồ. Đi đến bến du thuyền cũng mất 10 phút. Đến bến thuyền của hồ số 3 trên bản đồ trời cũng xế chiều. Nếu ngoạn cảnh hồ thì không kịp thời gian. Tụi mình quyết định xuống thuyền đi sang bản Pác Ngòi nhận phòng nghỉ ngơi.

 

ĐÊM TRÊN HỒ BA BỂ

Bản Pác Ngòi nằm bên dòng sông Leng. Sông Leng là một trong ba con sông đổ vào Hồ Ba Bể. Trên bản đồ thì sông Leng đổ vào hồ số 3. 

Thuyền cập bến, tụi mình đi bộ theo đường làng ven sông vào xóm nhà. Có khoảng vài chục nóc gia. Đa số là nhà sàn gỗ cất theo kiểu truyền thống của người Tày.

Tụi mình ở nhà nghỉ Minh Đức. Đó là căn nhà một tầng gác suốt cất theo kiểu nhà sàn khá sạch sẽ. Cả nhà đều làm dịch vụ du lịch homestay : phục vụ ăn uống, xuồng tham quan. Nhà có 12 phòng nghỉ gồm 6 phòng dưới đất, 6 phòng trên gác. Ở mỗi tầng có 3 nhà vệ sinh chung. Cơ ngơi được đầu tư bài bản. Người nhà cũng thể hiện có kỹ năng phục vụ du khách tốt. Từ ông bà chủ đến con trai, con gái, dâu, rể đều có thái độ vui vẻ, tận tình. Trên sàn nhà bằng gỗ, họ đi đứng nhanh nhẹn nhưng rất nhẹ nhàng, không tạo tiếng ồn. Bà chủ, con gái, con dâu nấu ăn trong bếp trên tầng 1 vẫn không nghe tiếng khua chén, dĩa, thớt, dao dù bếp ở sát vách phòng ngủ. Lên gác phải để giày dưới chân cầu thang nhưng mỗi người đều có dép nhựa mang vào nhà vệ sinh.

Phòng ngủ có quạt máy, giường nệm trắng, mùng trắng sạch sẽ tinh tươm gối, mền. Mỗi phòng có ống khoá riêng, khách tự giữ.

Nhận phòng xong, tụi mình đi bộ dọc theo đường làng. Ông chủ nhà cho biết mùa này nước cạn, lộ bãi bồi nên dân đang làm lúa 1 mùa. Ngày 15/1 âm lịch vừa qua là lễ "Lồng tồng" là lễ xuống giống. Ngược lên phía thượng nguồn có một số hộ dân đang khai thác cát thủ công. Họ dùng lừa thồ cát lên nhà. Có 1, 2 xe ben nhỏ đang mua cát.

Đi một đoạn, tụi mình thấy có một cây cầu bắc ngang sông. Hèn chi có xe 7 chỗ đậu trong sân nhà nghỉ. Ở đây hầu như nhà nào cũng có dịch vụ homestay. Có một vài cửa hàng tạp hoá nhỏ. Bản cũng có một trường mẫu giáo. Có nhà văn hoá với mảnh sân rộng phía trước là nơi tổ chức lễ hội của bản. 

Hôm nay bản đón khách nước ngoài cũng kha khá. Chỉ có đoàn mình là Việt Nam. 

Vợ chồng anh Dân nhanh thật, mượn chiếc xe máy của chủ nhà chạy một vòng quanh bản. Anh cho biết là khá xa. Tụi mình đi bộ nên không đi được xa. Trời nhá nhem tối tụi mình quay về chỗ nghỉ. Chủ nhà đã dọn sẵn hai mâm cơm. Phượng đã đặt từ trước. Hôm nay, ngoài cá suối chiên giòn, còn có gà đồi luộc ăn với rau rừng bóp gỏi. Tụi mình 12 người nên chủ nhà dọn 2 mâm riêng. Cùng lúc có 2 cha con người Đức trọ tại đây thì họ ăn cùng mâm với gia đình chủ. Họ cùng ngồi bệt xuống sàn nhà. 

Chủ nhà đem rượu ngô ra mời tụi mình. Huyền và Phượng mời lại rượu Nhật 51 độ mà Huyền đã xách từ Sài Gòn ra. Không biết ép phê thế nào mà ông chủ không nói nên lời. Còn mình thì rượu mới đụng môi đã nghe nóng và rượu chảy tới đâu trong ruột là biết tới đó.

Ăn xong là trời tối đen. Tụi mình ngồi túm tụm lại uống trà, nhâm nhi bánh, các loại hạt, trái cây đã mua từ Cao Bằng tối hôm qua. Duyên Hương phát động chương trình tạp kỹ bằng ca khúc "Nghiệp cái ca cầm" và "Đắc Kỷ ho gà". Tiếp nối bằng nhiều thể loại dân ca, hò, vè, lý, pop, ballad,... Lúc này chủ nhà vừa xong bữa. Hai du khách người Đức cùng hướng dẫn viên nhập nhóm tụi mình. Chiếc bàn được đẩy vào giữa. Mọi người nắm tay đi vòng tròn trên nền nhạc Nối vòng tay lớn.. Rồi lý ngựa ô, Ngựa ô thương nhớ, Mùa xuân trên TP HCM. Ông chủ nhà rất thích hát, ông cầm micro không dây và đăng ký hát bài Mưa trên phố Huế. Giọng "dầy, vang, ngân thành từng khúc". Không khí vui hẳn lên. Lúc nầy anh Dân đương nhiên thành trưởng ban văn nghệ, chịu trách nhiệm mở điện thoại kiếm bài hát cho mọi người. Đắt hàng lắm nha. Tìm không kịp đó. Hai cha con người Đức hào hứng nắm tay nhảy múa. 

Tiếng cười rộn vang làm 4 du khách người Pháp trọ gần đó kéo sang tham gia. Anh Dân chọn một bài hát tiếng Pháp. Ngọc Hà đứng ra mời họ hát. Họ rất nhiệt tình đứng hát.

Đặc biệt, Ngọc Hà và Bông hát tặng một bài vọng cổ Con gái của mẹ. Mình thấy hai HDV của khách ngoại ra sức dịch cho đối tác hiểu. Huyền và Phượng nói thật bất ngờ khi nghe Ngọc Hà hát vọng cổ, chuẩn và hay quá.

Cao điểm là bài Trống cơm. Bông bắt nhịp. Phượng bước ra giữa nhảy. Mọi người đều nhảy múa. Dần dần nhảy theo vòng tròn. Cứ sau một lần lặp lại là nhịp nhanh hơn. Rất tiếc là không có ai rảnh để chụp hình hay quay phim lúc này.

Gần 11 h tụi mình chủ động kết thúc cuộc vui bằng bài Như có Bác trong ngày vui đại thắng. Những du khách ngoại cũng hát theo. Thực sự chào tạm biệt bằng bài Gặp nhau đây rồi chia tay... Ai về phòng nấy.

Đêm trên hồ Ba Bể lạnh, với nệm êm, chăn dầy nên mọi người có giấc ngủ ngon.

Ngày thứ sáu của hành trình, 02/3, mọi người đều thức dậy lúc 6h sáng. Hồ Ba Bể chìm trong sương sớm, cảnh vật mờ ảo. Chủ nhà để sẵn ba bình thủy nước nóng trên bàn. Tụi mình lấy cà phê hoà tan 3:1 mang theo tự pha uống, có cả trà. Hành lý xếp sẵn gọn gàng, lát nữa mang theo xuống đò đi tham quan một vòng hồ rồi lên bờ bên kia về Hà Nội luôn.

Chủ nhà dọn cháo gà ăn sáng. Tụi mình đặt trước từ tối qua cẩn thận nói bà chủ để riêng một tô nước luộc gà cho bạn nào không thích ăn cháo thì ăn mì gói. Dè đâu, cháo gà đặc sánh như cháo sườn cho trẻ con Sài Gòn. Nạc gà được nấu nhừ, xé nhỏ trong cháo. Vậy là biết thêm món cháo gà của người Tày. Khi tụi mình ăn xong, ai cũng phải ăn để không xót ruột, thì chủ nhà mới hỏi có ai ăn mì gói nữa không. Tụi mình nhìn nhau và ai cũng lắc đầu.

Chủ nhà lấy rờ moọc móc vào xe gắn máy chở hết hành lý của tụi mình ra bến đò. Cả gia đình chủ nhà ra chào từ biệt. Tụi mình cám ơn và tạm hài lòng với một đêm ngủ tại bản Pác Ngòi. Tụi mình thong dong tản bộ ra bến đò. Con rể của chủ nhà đã chờ sẵn sàng sau lái.

Chiếc đò máy đưa tụi mình từ hồ 3 qua hồ 2 đến hồ 1 rồi vào sông Năng. Đò ngược lên thượng nguồn dừng trước của Động Puông. Tụi mình trèo qua các tảng đá vào động. Lòng động rộng, cao, thoáng, khá sáng dễ quan sát các khối thạch nhũ với nhiều hình thù kỳ lạ theo trí tưởng tượng của mỗi người. Có thể nhìn thấy cửa động phía bên kia. Có một đoạn động bị che khuất bởi các khối thạch nhũ hơi tối. Đi ngang đây nặng mùi, tiếng dơi kêu chít chít inh ỏi. Mình nghĩ đàn dơi rất đông nhưng không có đèn pin nên không thấy được gì.

Tụi mình xuống đò đi về hạ nguồn. Sông Năng chảy len giữa núi, có khúc có bãi bồi, nơi đây hình thành thôn bản, có ruộng, rẫy.

Đò tấp vào bờ. Tụi mình đi bộ khoảng 30 phút là đến thác Đầu Đẳng. Thác có ba tầng, mỗi tầng chênh nhau khoảng 3, 4 mét nên tiếng nước đổ ầm ầm vang vọng núi rừng. Từ trên đài quan sát, thác Đầu Đẳng thật hùng vĩ, đẹp vì còn hoang sơ. Từ đây sông Năng chảy vào địa phận tỉnh Tuyên Quang.

Tham quan, chụp hình xong tụi mình trở ra bến đò. Trong khi chờ các bạn về đủ, ngồi uống trà ở quán ven sông. Lạ là đi vệ sinh phải trả tiền nhưng uống trà thì miễn phí.

Tụi mình lên đò, tiếp tục qua Ao Tiên vẫn thuộc hồ số 1. Đây là phần trũng trên núi đá. Nước đọng nên có màu xanh rêu. Những người bán hàng dọc theo triền núi lên Ao Tiên cho biết, nước trong ao là nước mưa, không có dòng sông hay suối nào ra vô, nhưng Ao Tiên chưa bao giờ cạn nước.

Vậy là tụi mình đã tham quan những điểm chính của Hồ Ba Bể. Một trong 20 hồ nước ngọt lớn nhứt trên thế giới, do Hiệp hội nước ngọt thế giới bình chọn. Tiết lộ thêm nè, Ngọc Hà có thử và xác nhận nước trong hồ ngọt. Các bạn an tâm tin tưởng nhé. Đò đưa ra bến, tụi mình lên xe đi về Hà Nội. Hà Nội cách Hồ Ba Bể 250km. Tụi mình ghé ăn trưa tại nhà hàng Hải Huyên ở thị trấn Chợ Rã là đã 1h. Còn gì ăn nấy, đây là bữa ăn đạm bạc nhứt từ hôm đi đến nay. Chỉ có sườn ram mặn, rau luộc, canh. Mỗi người được một cuộn nem rán (chả giò).

Xong bữa trưa, lên xe mọi người đều ngủ. Phần mệt, dậy sớm, phần khác do cảnh quan cứ lặp lại núi, rừng, đèo, vực. Xe dừng, mọi người tỉnh giấc mới biết đã đến Thái Nguyên. Có thể tụi mình đã bỏ qua cơ hội ngắm những đồi trà bạt ngàn hút mắt ? Tại điểm dừng chân này uống trà phải trả tiền, 20.000đ/ bình, đi vệ sinh free. Trời đã về chiều. Xe chạy ngang Bắc Ninh thì trời tối hẳn. Xe ghé sân bay Nội Bài chia tay hai vợ chồng anh Dân phải về Sài Gòn trước vì có việc riêng.

Tụi mình đến khách sạn bên hông Nhà Thờ Lớn Hà Nội đã 19h. Cả đám vội vã nhận phòng, cất hành lý là bắt taxi đến quán Nem cua bể nổi tiếng trên đường Bùi Thị Xuân. Điểm này Diệu Huyền đặt theo yêu cầu của đa số là thưởng thức đặc sản Hà Nội. Bữa ăn tối thật thú vị, ngoài vị ngon của nem rán, rau tươi, nước chấm hạp khẩu vị, quan trọng là có các anh Tính, anh Cầm, anh Thứ cùng tham gia. Cuộc trò chuyện rôm rả. Trong nhà hàng, bàn của tụi mình ồn ào nhứt. Nem rán đã hết nhưng câu chuyện vẫn kéo dài nên tụi mình đi tiếp đến quán cà phê để thưởng thức một thức uống đặc sản HN là cà phê trứng. Tại quán cà phê có thêm bạn Đàm Mạnh Phương và anh Mai Thanh Bình. Mấy ai nghĩ có một ngày có 13 người từ Sài Gòn ra ngồi uống cà phê cùng 4 anh ở Hà Nội. Riêng anh Thứ, mình thêm điểm cộng vì anh đã cất công đi từ Hải Phòng vào Hà Nội gặp tụi mình. Đêm nay anh phải ngủ lại nhà một trong ba anh kia rồi sáng mai về Hải Phòng. Cuộc trò chuyện rôm rả. Cũng đến lúc tụi mình chào tạm biệt các anh trở về khách sạn. 

Ngày mai tụi mình chia thành bốn nhóm đi theo hẹn hò riêng.

 

THEO DẤU CHÂN KÔNG – chúa tể đảo Đầu Lâu

Nói vậy chứ không phải vậy đâu nha các bạn. Tụi mình năm đứa - D.HƯƠNG, NGỌC HÀ, KIM XUÂN, KIM ANH, HUỲNH MAI, đã nhờ Phượng đặt tour đi Tràng An - Bái Đính. Lý do đi là do có ba đứa chưa đến chỗ này.

8h sáng xe công ty du lịch đón tụi mình ở trước Nhà Hát Lớn Hà Nội. Bái Đính cách Hà Nội 100km nên đi về trong ngày. Xe 29 chỗ khách ngồi kín hết ghế. Có bốn khách Hàn Quốc đi cùng nên hướng dẫn viên xin phép được dùng song ngữ Việt - Anh. Sau khi nghe giới thiệu, tụi mình quyết định đăng ký vé xe điện đi vào Bái Đính Cổ.

Chùa Bái Đính Cổ do Lý Quốc Sư Nguyễn Minh Không sáng lập năm 1.136 dưới đời vua Lý Thần Tông. Tên ngôi chùa được đặt theo tên ngọn núi Đính nơi chùa toạ lạc. Núi Đính thuộc dãy núi Tràng An cách thành phố Ninh Bình 15km.

Đi khoảng hai tiếng đồng hồ, kể cả thòi gian ngừng ở trạm dừng chân, tụi mình đến quần thể chùa Bái Đính. Từ bãi đậu xe phải đi xe điện hơn 2km là đến chùa cổ. Tụi mình đăng ký nhờ thuyết minh viên hướng dẫn.

Trước khi vào cổng Trình phải đi vòng theo Giếng Ngọc. Đây là giếng lớn nhất Việt Nam, đường kính 30m, sâu 6m. Tương truyền Lý Quốc Sư đã lấy nước ở đây sắc thuốc chữa bệnh.

Qua cổng Trình lên nhiều bậc thang đá đến Động Thờ Sư Tổ. Đó là một động nhỏ có đặt bệ thờ sư tổ Đạt Ma. Còn gọi là Đền Trình.

Đi tiếp lên triền núi, rẽ phải là động thờ Phật, rẽ trái là động thờ Mẫu.

Trong động thờ Phật, phía ngoài đặt bệ thờ các tượng Phật thếp vàng, phía sau sâu trong động là bệ thờ Đức Thánh Cao Sơn. Tượng thánh bằng gỗ mít từ ngày lập chùa. Tương truyền Cao Sơn Đại Vương là lạc tướng Vũ Lâm, con thứ 17 của vua Lạc Long Quân.

Tụi mình đi tiếp qua động thờ Mẫu. Ngoài cửa động là chiếc chuông đồng nặng gần 1 tấn. Vào trong là bệ thờ Tam Bảo, phía sau là ao tiên. Ao tiên nằm trong động nhận những giọt nước lạnh từ nhũ đá từ 1.000 năm qua nhưng ao vẫn chưa bao giờ cạn nước. Đi vòng ngách đá phía sau ao tiên, trần động thấp hẳn xuống, có gần 20 tượng phật bằng gỗ mít có từ ngày lập chùa, kích thước nhỏ, đang được bày trên bệ thờ. Mình chưa hiểu vì sao chùa cổ lại đưa các tượng cổ vào sâu trong động, xếp phía sau các tượng đá mới làm. Trong động Mẫu có nhiều khối đá tự nhiên mang hình thù khác nhau. Có cặp song quy, hình ảnh hai con rùa đối đầu nhau .

Đi tiếp lên núi là đền thờ thiền sư Minh Không. Ngay giữa là bệ thờ đức thánh Nguyễn Minh Không. Tượng gỗ nay được thếp vàng. Mình lại ngạc nhiên khi trên bàn thờ ngoài mâm hoa, quả, bánh còn có một mâm bia lon 333 xếp thành năm tầng.

Lên đến đây là tụi mình đã leo tổng cộng 300 bậc đá.

Cô thuyết minh chỉ đường sang khu Bái Đính Mới cách đó khoảng 800m. Vì thời gian gần hết nên tụi mình vừa đi vừa chạy. Ghé vào điện Pháp Chủ để ngắm nhìn pho tượng phật Thích Ca bằng đồng lớn nhất Việt Nam. Vào điện Tam Thế nơi đặt ba pho tượng Tam Thế Phật bằng đồng lớn nhất Việt Nam. Ngoài sân HDV đang tìm khách của đoàn nhắc nhở xuống xe đi tiếp. Mình đi theo HDV nên bỏ qua các hạng mục còn lại. Xe điện đưa ra bãi đậu xe, đoạn đường gần 5km, lại phải chờ một số khách còn chậm chân.

Xe đưa đoàn dùng bữa buffet trưa tại nhà hàng Ninh Bình. Rất đông các đoàn du lịch đang có mặt tại đây. Buffet 20 món không thể thiếu các món dê núi Ninh Bình như dê tái, xào, nướng, kho, bóp thấu, cà ri,... Nhớ lại món dê nướng ở Đồng Văn nên mình rất e dè khi chọn các món dê, chỉ lấy mỗi thứ 1 miếng ăn thử. Ăn rất ngon, không bị hôi, quay lại quày thì hết trơn. Dù sao cũng biết dê núi Ninh Bình ngon thế nào.

Cơm trưa xong, xe đưa đoàn đến khu du lịch sinh thái Tràng An. Khách xuống bến thuyền Tràng An. Ở đây có đến 2.000 chiếc thuyền kiểu dáng truyền thống được xếp tài hẳn hoi. Mỗi thuyền chở tốt nhất là 4 người. Tụi mình có 5 người. Cô lái thuyền đồng ý chở hết và sắp xếp cho ngồi theo cân nặng để thuyền cân bằng. Ngọc Hà ngồi ở mũi. Con thuyền sẽ đưa khách đến khu du lịch Hành Cung Vũ Lâm. 

Hành Cung Vũ Lâm là nơi vua nhà Trần lập căn cứ địa để củng cố lực lượng phản công đánh tan quân xâm lược Nguyên Mông lần thứ hai và lần thứ ba. Hành Cung Vũ Lâm cũng là nơi xuất gia tu hành đầu tiên của đức Phật Hoàng Trần Nhân Tông thời gian khoảng tháng 7 năm 1294, lập ra Thiền phái Trúc Lâm, dòng Thiền mang đậm sắc thái Việt.

Mình và D.Hương thấy tội nghiệp cô lái thuyền phải chở 5 người không được gầy ốm nên cầm dầm bơi phụ. Cảnh thiên nhiên nơi đây rất đẹp. Mây trời, non xanh, nước biếc hoà quyện nhau. Hôm nay nước không được trong veo, theo lời cô lái thuyền là do ảnh hưởng công trình đào một dòng kênh dẫn đến Tam Cốc Bích Động. Ở Tràng An qui định không dùng đò máy nên giữ được sự tĩnh lặng của núi rừng, sông nước. Trong không gian đó chỉ nghe tiếng nhịp chèo khua rất thơ mộng. Quang cảnh như đẹp hơn.

Tuyến đường đi mất 3 tiếng đồng hồ, xuyên hang động và không quay lại đường cũ. Rất tiếc là cô lái thuyền không giới thiệu tên hang động. Tụi mình cũng mãi ngẩn ngơ trước vẻ kỳ bí của cảnh quan cũng quên hỏi.

Nơi dừng chân đầu tiên là Đền Suối Tiên thờ thánh Quý Minh, một vị tướng của vua Hùng thứ 18 cách chúng ta hơn 2.500 năm. Ngôi đền này đã được tu sửa nhiều lần. Hiện trong đền còn lưu giữ tảng đá, bệ thờ, đồ sành, đồ sứ của ngày lập đền thờ. Ngôi đền hiện tại được phục dựng chuẩn bị năm 2.018 kỷ niệm 1.050 năm Đinh Tiên Hoàng lên ngôi hoàng đế, thành lập nước Đại Cồ Việt. Nhà nước tập quyền đầu tiên của Việt Nam. Chính vì ý nghĩa, lịch sử, văn hoá và thiên nhiên như trên đền Suối Tiên đã được UNESCO ghi danh là di sản văn hoá và thiên nhiên thế giới. Một trong những di sản hỗn hợp đầu tiên và duy nhất đến thời điểm hiện tại của khu vực Đông Nam Á. Vào trong đền mình thấy bệ thờ thánh Quý Minh Đại Vương chính giữa, bên phải là bệ thờ Thánh phu nhân, bên trái thờ Hội đồng quan văn.

Nơi dừng chân thữ hai là đền Trần. Trong đền, chính giũa thờ Đại vương Trần Quốc Tuấn, bên phải thờ Phạm Ngũ Lão và Trương Hán Siêu, bên trái thờ Yết Kiêu.

Con thuyền đưa tụi mình đi qua hang động khác. Trước cảnh non nước hữu tình, Kim Anh cảm hứng cất cao giọng hát bài " Hồ trên núi " ( ? ). Trước đề nghị hát lời có thuyền hay đò hay tàu, Ngọc Hà vô câu vọng cổ Tình anh bán chiếu. Hát xong một câu vọng cổ thì Ngọc Hà ngưng, không biết vì quên lời hay vì các thuyền phía sau vỗ tay rào rào yêu cầu "cô ơi hát tiếp đi hay quá". Ngọc Hà mắc cỡ. Hồi nảy hát là tại vì chỉ có thuyền của tụi mình rẽ vào hẽm núi này.

Thuyền đi chậm lại cho tụi mình quan sát bãi bồi nơi quay phim Kong - chúa tể đảo đầu lâu, Bãi này bao quanh toàn núi đá vôi và nằm trước một cửa hang động. Thuyền đi vào động, đây là động cuối cùng của tuyến đường. Trần động thấp, các nhũ đá dài xuống, có nơi có hẳn một mỏm đá nhô ra. Lòng động tối, có gắn rải rác vài bóng đèn soi sáng dòng sông. Cô lái thuyền yêu cầu tụi mình cúi người xuống tránh va vào nhũ đá, cả nhóm ngoan ngoãn tuân theo. Thuyền rẽ quanh co nhiều ngóc ngách, đến đoạn có ánh sáng tự nhiên chợt D.Hương la lên "Ủa trần hang cao rồi sao cúi đầu hoài vậy". Cả nhóm đồng thanh " À " rồi cùng ngẩng đầu ngồi thẳng lưng. Cô lái thuyền kỳ quá nghen, nãy giờ từ đằng sau nhìn tới chắc thấy mắc cười lắm.

Về đến bến là 16h, hết du khách đến, chỉ còn thuyền tham quan trở về. HDV đợi sẵn trên bờ, hướng dẫn khách lên xe về Hà Nội.

Tụi mình về khách sạn 18h30. Ân, Phượng, Huyền đang đợi tụi mình đi ăn tối. Huyền đã đặt sẵn tại nhà hàng Chả cá Lã Vọng trên đường Nguyễn Trường Tộ. Hôm nay là tối thứ sáu, nhà hàng rất đông. Mình thấy nhiều khách phải ra về vì hết chỗ. Mình thích ăn cá lại thèm rau nên tối nay ăn rất ngon. Trước giờ mình rất ngại ăn mắm tôm, không biết bí quyết pha chế của nhà hàng này thế nào mà mình thấy rất ngon, không mặn quá, vừa ăn theo khẩu vị của mình mà không nặng mùi.

Xong bữa tối tụi mình về khách sạn xếp hành lý, nghỉ ngơi vì đã hơn 9h rồi.

Hôm sau mình quyết định không ăn sáng tại khách sạn, 6h xuống quày lễ tân, bảo vệ vừa thức dậy mở cửa cho mình ra ngoài. Chỉ 5 phút đi bộ là tới hồ Gươm. Một quang cảnh ấn tượng. Con đường quanh hồ Gươm hôm nay trở thành phố đi bộ vắng lặng xe cộ. Mọi ngõ ngách đổ vào đây đã bị cấm xe từ chiều thứ sáu và sẽ giải tỏa vào tối chủ nhật. Có lác đác du khách dạo quanh hồ. Nhiều nhóm dân địa phương tập thể dục dưỡng sinh, thái cực quyền, dance sport rất bài bản, có tổ chức. Một đoạn bờ hồ đang triển lãm ảnh chân dung những phụ nữ trên mọi miền đất nước có ý chí phấn đấu vươn lên trong cuộc sống, gần 8-3. Mình tản bộ một vòng hồ. Cũng xa đó chứ. Vừa tết xong nên các luống hoa quanh hồ còn nở nhiều, tươi, đẹp. Một lát sau mình nhập nhóm Ân, Phượng, Huyền, Hồng uống cà phê ở nhà hàng Lục Thủy. Lục Thủy là tên gọi hồ Gươm thời tiền Lê. Phượng cho mình xem những tấm hình chụp phố cổ nhìn từ hồ Gươm bên con đường nhựa vắng lặng không xe cộ, thưa người đi bộ. Rất đẹp, nếu không là phố đi bộ vào sáng sớm thì khó có được góc hình như thế.

Tụi mình về khách sạn trả phòng lúc 10h30. Huyền còn ở lại vì việc riêng. Còn lại đi taxi ra sân bay Nội Bài. Kim Anh check in quầy khác bay thẳng về Đà Lạt. Tụi mình chỉ còn 8 người cân hành lý ở quầy VietJet bay về Tp HCM. Mình là hai lúa đi du lịch, mọi việc đều trông vào Ân, Phượng, X.Hồng. Đến đi taxi ra sân bay X.Hồng phải dặn mình chỉ trả 200.000đ (trong khi bảng giá hiển thị 315.000đ). xe taxi do Huyền gọi trước. Ân cũng check in online cho cả nhóm nên lúc đi lúc về đều được ngồi phía trước máy bay. Máy bay lớn, đầy khách, khởi hành đúng giờ, 13h15'  - 15h15 đến Sài Gòn. Nhiều máy bay hạ cánh cùng lúc nên mất 45 phút sau mới ra khỏi sân bay. Mình theo Ân Phượng mới biết chỗ bắt xe taxi về nhà.

Kết thúc một chuyến đi rất vui, chan hòa tình bè bạn. Mình rất mãn nguyện khi ước mơ thành hiện thực. Cảm ơn những người bạn 41 năm của tui nha. Chỉ biết nói vậy thôi. Tình bạn có được đến từng ấy năm mình rất quý nên dặn lòng phải giữ gìn đừng để nhạt phai, uổng lắm.

Tháng 3/2017

Huỳnh Mai

 

Những cung bậc cảm xúc

 

 

 

Nhập thông tin bình luận

DANH MỤC AH76

HỌP LỚP 40 NĂM